Nội dung bài viết
“Truyền kỳ mạn lục” của Nguyễn Dữ là một tác phẩm nổi tiếng, trong đó nhân vật Từ Thức nổi bật với câu chuyện về cuộc đời và sự lựa chọn của mình. Vậy, theo đoạn trích, chức quan của nhân vật Từ Thức là gì và vai trò đó có ý nghĩa như thế nào trong việc thể hiện tính cách và khát vọng của chàng? Bài viết này sẽ đi sâu vào phân tích chi tiết về vấn đề này.
Từ Thức: Tri Huyện Tiên Du và Nỗi Niềm Bất Đắc Chí
Theo đoạn trích từ “Truyền kỳ mạn lục”, Từ Thức được bổ nhiệm làm tri huyện Tiên Du nhờ vào “phụ ấm” – tức là nhờ tước vị và công lao của cha ông để lại. Chức tri huyện là một chức quan địa phương, chịu trách nhiệm quản lý và cai trị một huyện. Tuy nhiên, Từ Thức không phải là một vị quan hết lòng vì dân theo cách thông thường.

Chàng được miêu tả là người “hay rượu, thích đàn, ham thơ, mến cảnh”, và thường bỏ bê công việc sổ sách khiến “quan trên quở trách”. Điều này cho thấy Từ Thức không thực sự phù hợp với cuộc sống quan trường, nơi đòi hỏi sự khuôn phép và tận tụy với công việc hành chính.
Sự Kiện Ở Hội Chùa và Quyết Định Từ Quan
Trong đám hội xem hoa tưng bừng tại chùa bên cạnh huyện, một cô gái trẻ vô tình làm gãy cành hoa mẫu đơn và bị người coi hoa bắt giữ. Từ Thức, động lòng trắc ẩn, đã cởi áo cừu gấm trắng để chuộc lỗi cho cô gái. Hành động này được mọi người khen là “hiền đức”, nhưng nó cũng cho thấy một phần tính cách của Từ Thức: một người trọng tình nghĩa và sẵn lòng giúp đỡ người khác.
![]()
Tuy nhiên, việc Từ Thức quyết định từ quan không xuất phát từ một sự kiện cụ thể nào, mà là kết quả của một quá trình suy tư và nhận thức về bản thân. Chàng than rằng không thể “vì số lương năm đấu gạo đỏ mà buộc mình trong áng lợi danh”, cho thấy sự chán ghét với cuộc sống quan trường gò bó và tầm thường.
Tính Cách và Khát Vọng Của Từ Thức
Từ Thức được giới thiệu là một người có tính cách phóng khoáng, yêu tự do và không màng danh lợi. Chàng thích rượu, thơ, đàn và cảnh đẹp thiên nhiên. Sau khi từ quan, Từ Thức tìm đến cảnh hang động ở Tống Sơn, xây nhà và sống một cuộc đời ẩn dật, ung dung tự tại.
Việc Từ Thức thường mang theo “một bầu rượu, một cây đàn” và “mấy quyển thơ của Đào Uyên Minh” cho thấy chàng có sự đồng điệu với những bậc hiền triết ẩn dật trong lịch sử. Chàng tìm thấy niềm vui và ý nghĩa cuộc sống trong việc hòa mình vào thiên nhiên và thưởng thức những thú vui tao nhã.
Những nơi Từ Thức từng đến như “núi Chích Trợ, động Lục Vân, sông Lãi, cửa Nga” đều là những danh lam thắng cảnh, và chàng đã để lại “những thơ đề vịnh” tại đó. Điều này cho thấy Từ Thức không chỉ là một người yêu thiên nhiên mà còn là một người có tâm hồn nghệ sĩ, muốn ghi lại những cảm xúc và suy tư của mình về cuộc đời và thế giới xung quanh.
Kết Luận
Tóm lại, theo đoạn trích, chức quan của Từ Thức là tri huyện Tiên Du. Tuy nhiên, chàng không phải là một vị quan hết lòng vì dân theo kiểu mẫu, mà là một người có tính cách phóng khoáng, yêu tự do và không màng danh lợi. Việc Từ Thức từ quan cho thấy sự bất mãn của chàng với cuộc sống quan trường gò bó và khát vọng tìm kiếm một cuộc sống ý nghĩa hơn, hòa mình vào thiên nhiên và thỏa mãn những đam mê nghệ thuật. Câu chuyện về Từ Thức là một minh chứng cho sự xung đột giữa khát vọng cá nhân và những ràng buộc của xã hội, đồng thời thể hiện ước mơ về một cuộc sống tự do, tự tại của con người.
Nguồn: https://merakicenter.edu.vn/ Tác giả: Nguyễn Lân dũng

Nội dung được phát triển bởi đội ngũ Meraki Center với mục đích chia sẻ và tăng trải nghiệm khách hàng. Mọi ý kiến đóng góp xin vui lòng liên hệ tổng đài chăm sóc: 1900 0000 hoặc email: [email protected]